Dùng người thông minh: thứ nhất là nhân phẩm, thứ hai là thái độ, thứ ba là năng lực




Cây tre mất 4 năm chỉ tăng thêm 3 cm. Nhưng từ năm thứ năm trở đi, nó sẽ phát triển mạnh mẽ với tốc độ 30 cm mỗi ngày và chỉ mất sáu tuần để phát triển lên 15 mét.
Đừng nghĩ 4 năm đầu tiên là vô ích, bởi thời gian đó rễ tre kéo dài hàng trăm mét vuông trong đất.
Làm người làm việc cũng tương tự như vậy.
Đừng lo lắng những nỗ lực của bạn tại thời điểm này không được đền đáp, bởi vì những thứ bạn bỏ ra đang là nền tảng vững chắc cho bạn sau này, như rễ tre vậy.
Đời người phải có tích lũy, có bao nhiêu người đã không thể kiên trì như tre chờ đến ngày có thể vượt qua 3 cm?
Hai cây tre giống nhau, một cây dùng làm sáo, một cây dùng làm giá phơi đồ.
Một hôm, cây dùng làm giá phơi đồ mới hỏi cây dùng làm sáo: “Tại sao chúng ta sinh ra cùng một nơi, đều là tre trên núi. Nhưng tôi mỗi ngày đều phải dãi nắng dầm mưa, còn bạn lại rất đáng tiền?”
Sáo trả lời: “Bởi vì bạn chỉ chịu một nhát dao khi bị chặt ra, còn tôi đã trải qua hàng ngàn nhát dao, được người ta chế tạo cẩn thận.”
Giá phơi quần áo im lặng.
Đời người cũng như vậy, nếu có thể chịu được cực khổ, cô đơn, cọ xát vào thực tế, dám đảm đương và đứng lên chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, cuộc sống mới có giá trị.
Khi nhìn thấy vinh quang của người khác, bạn không cần phải ghen tức, bởi vì người khác trả giá nhiều hơn bạn.
Thật ra trên thế giới này có rất nhiều người thông minh, nhưng lại có quá ít người có thể kiên trì đến cuối cùng, thế nên số người chiến thắng chỉ là số ít.
Người càng thông minh, họ càng hiểu rõ khuyết điểm của mình và luôn cố gắng đến cùng.
Trưởng thành không phải là trải qua thất bại một lần, mà phải tích lũy nhiều lần, cả về trí tuệ lẫn kinh nghiệm sống.
Nguồn: Sưu tầm


Năm 1858, một cụ già đưa tới viện hàn lâm khoa học Pháp một ảo thuật toán học mang tên “mặt một phía” nhưng bị lãng quên trong kho lưu trữ. Về sau tác giả tự công bố công trình của mình và đó là một trong những ví dụ đầu tiên cho ngành toán học hiện đại: TOPO HỌC. Mô hình ảo thuật như sau:
Lấy một băng giấy hình chữ nhật ABCD, sau khi vặn xoắn dải băng180 độ rồi bôi hồ và dán điểm C trùng với A, D trùng với B, ta được mặt một phía. Dải băng này được gọi là dải Mobius.

Nếu cũng từ băng giấy đó ta dán C trùng với B, D trùng với A thì được một vòng giấy bình thường như mọi người vẫn làm để trang trí. Dải giấy này có hai mặt phân biệt: mặt trong và mặt ngoài, còn dải Mobius thì chỉ có một mặt.

Đối với dải băng bình thường, một chú kiến bò ở mặt ngoài thì bò mãi vẫn là ở mặt ngoài, muốn vào mặt trong phải bò vượt qua mép, muốn bò từ điểm M một vòng rồi trở về điểm M thì chỉ bò với quãng đường bằng chu vi dải giấy giả sử nó bò cách đều mép giấy). Các nhà toán học gọi các dải giấy bình thường là “mặt hai phía”. Nó có hai phía phân biệt: phía trong và phía ngoài.
Còn đối với dải Mobius thì một con kiến sẽ bò mãi mãi trên một mặt và khi bò trở về điểm xuất phát, con kiến đã đi được quãng đường dài gấp đôi so với dải băng bình thường.

Nếu ta dùng kéo cắt theo đường kiến bò thì ta được hai vòng giấy thông thường. Ở vòng giấy “mặt một phía” thì nếu ta dùng kéo cắt theo đường kiến bò thì sẽ được một dải giấy “mặt một phía” nhưng có chu vi gấp đôi chu vi dải giấy khi chưa cắt.
Nếu bạn tiếp tục cắt như vậy sẽ thấy nhiều điều thú vị nữa. Chẳng hạn nếu cắt dọc như vậy nữa sẽ được hai dải giấy “mặt một phía” lồng vào nhau. Trên dải giấy “mặt một phía” chú kiến bò thoải mái từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong mà không cần phải vượt qua mép. Trên dải giấy này, nếu chú kiến bò từ điểm N muốn trở lại điểm N thì phải bò quãng đường ít nhất bằng hai lần chu vi dải giấy.
Ứng dụng tính chất này người ta đã xây dựng tiết mục xiếc đi xe đạp từ trong ra ngoài rồi lại từ ngoài vào trong mà không cần phải vượt qua mép. Đây là một tiết mục hấp dẫn và hồi hộp.
Giá mà các nhà thiết kế hệ thống đường bộ tạo được các mặt một phía tại các ngã tư thì những người tham gia giao thông sẽ không bị ùn tắc.
Người đã tạo ra “mặt một phía” là nhà thiên văn August ferdinand Mobius (17.11.1790-26.9.1868) người Đức, lúc ông 68 tuổi (chính là cụ già nói ở trên). Mặt này về sau được mang tên ông, gọi là dải Mobius và ông được coi là một trong những người khởi xướng ra topo học.
Dải Mobius có tính chất topo rõ rệt. Sau đây là một số tính chất rất kì lạ:
Trong tự nhiên có rất nhiều vật tương tự như găng tay, bản thân chúng có các bộ phận đối xứng hoàn toàn giống nhau, nhưng một cái là bên trái, cái kia là bên phải thì giữa chúng có cái khác nhau rất lớn. Điển hình là đôi giày của bạn, bạn không thể đổi chổ chân trái đi chiếc giày bên phải được.
Bây giờ các bạn hãy hình dung: Vẽ một con mèo dẹt lên mặt giấy. Quy định là con mèo này phải dán chặt trên mặt giấy. Giả sử đầu con mèo này đang quay về bên phải. Bạn đọc dễ hình dung là chỉ cần con mèo này dán chặt vào mặt giấy thì dù đi như thế nào đầu của nó chỉ có thể quay về bên phải. Cho nên chúng ta gọi nó là mèo dẹt bên phải. Đầu mèo dẹt bên phải sở dĩ luôn quay về bên phải là vì nó không thể rời mặt giấy. Giả sử cho phép nó chạy vào trong không gian thì bất cứ bạn đọc nào cũng có thể dễ dàng lật nó lại rồì đặt vào mặt giấy, biến thành mèo dẹt bên trái đầu quay về bên trái.
Bây giờ chúng ta hãy xem trên dải Mobius, cảnh ngộ của mèo dẹt như thế nào? Chăc chắn một lúc nào đó mèo dẹt bên trái nó trở thành mèo dẹt bên phải.
Câu chuyện “mèo dẹt” gợi ý cho ta rằng: Trên một mặt đã bị vặn, vật thể bên phải và bên trái có thể thực hiện chuyển đổi. Bạn hãy tưởng tượng không gian của chúng ta ở rìa mép nào đó của vũ trụ, hiện ra sự uốn cong của dải Mobius thì chắc hẳn có một sớm mai nào đó nhà du hành vũ trụ giữa các vì sao xuất phát mang theo trái tim bên lồng ngực trái, lại trở về trái đất với trái tim ở bên lồng ngực phải.
Sau đây là câu chuyện lý thú khác:
Đồn rằng thời cổ đại có một vị vương quốc già có 5 người con trai. Trước khi lâm chung, quốc vương để lại một bản di chúc, yêu cầu chia đất nước ra làm 5 miền, mỗi người con trai được một miền. Nhưng mỗi miền phải liền với 4 miền còn lại, để cho người ở trên mỗi miền đất đều có thể đến bất cứ miền nào mà không phải qua miền đất thứ ba. Còn về độ rộng lớn của mỗi miền đất thì do các con tự bàn bạc giải quyết.
Sau khi quốc vương băng hà, các vương tử không thể làm cách nào để thực hiện được bản di chúc của phụ vương. Ẩn ý của quốc vương là muốn 5 người con đoàn kết, nhất trí, giúp đỡ nhau. Thế nhưng với điều kiện của di chúc thì không có cách nào thực hiện trên đất. Bạn có thể biết lý do tại sao không? Giả sử đất nước trong di chúc ở trong dải Mobius thần kì thì bạn có thể giúp các vị vương tử này thực hiện được bản di chúc của quốc vương không?

Đối với một nhà toán học, một đối sách hay một trò chơi có ý nghĩa thì thường không cần phải đến hồi kết thúc vẫn có thể thấy trước kết cục ra sao. Thậm chí có khi mới bắt đầu đã thấy cơ hội chiến thắng. Sau đây là trò chơi đối sách cổ điển nổi tiếng:
Có hai người ngồi quanh chiếc bàn tròn, lần lượt đặt xuống mặt bàn những đồng tiền kim loại. Hai bên giao ước với nhau rằng, những đồng tiền phải có kích thước giống nhau và không ai được đặt hai lần liền, ai đặt đồng tiền cuối cùng là thắng.

Về trò chơi này các nhà toán học nghĩ gì? Họ đã trả lời không chút do dự rằng: “Nếu tôi tôi sẽ chọn đặt trước!”.
Đối với các nhà toán học, toàn bộ cách ứng xử của họ là ở trạng thái đối xứng. Coi điểm chính giữa mặt bàn là tâm, nếu đặt đồng tiền đầu tiên xuống chính giữa mặt bàn, theo nguyên tắc đối xứng, cứ mỗi lần đối phương đặt đồng tiền xuống bàn thì ta đặt đồng tiền vào vị trí đối xứng của nó qua tâm của mặt bàn. Chỉ cần đối phương còn có chỗ đặt, phía ta nhất định sẽ có chỗ đặt, cho đến khi đối phương không còn chỗ đặt đồng tiền nữa thì thôi.
Kiểu giành phần thắng trong trò chơi như vậy thì trong đầu óc các nhà toán học là điều rõ ràng.


