Category: TỔNG HỢP

  • 4 BÀI HỌC VỀ GIÀU NGHÈO BIẾT CÀNG SỚM CÀNG CÓ LỢI

    4 BÀI HỌC VỀ GIÀU NGHÈO BIẾT CÀNG SỚM CÀNG CÓ LỢI

    4 BÀI HỌC VỀ GIÀU NGHÈO BIẾT CÀNG SỚM CÀNG CÓ LỢI

     

     

    1. Tỷ phú Lý Gia Thành từng chia sẻ: “Khi bạn còn nghèo đừng chỉ ru rú ở nhà, hãy đi ra bên ngoài để gặp gỡ, tìm hiểu cơ hội cho mình. Khi giàu có rồi thì hãy làm ngược lại.”
    Khi bạn nghèo, hãy tiêu tiền cho người khác, đừng tính toán nhiều. Đó là số tiền bạn nên chi để “mua” được cơ hội cho bản thân. Còn khi đã giàu rồi, hãy học cách để người khác đối xử tốt với bạn. Đó là nghệ thuật sống.

    Khi bạn nghèo, đừng ngại quăng mình ra ngoài để người khác tận dụng bạn. Bằng cách đó, bạn sẽ học được kinh nghiệm, biết cách tạo dựng sự nghiệp cho chính mình. Nhưng khi đã có sự nghiệp rồi, hãy bảo vệ mình, đừng để người khác lợi dụng.

    2. Khi nghèo thì đừng tính toán, ganh đua với người khác. Đó gọi là “tiền nghèo nhưng chí không nghèo”. Dù nghèo cũng đừng quá hà tiện, hãy hào phóng, thoải mái chia sẻ tấm lòng của mình.

    Nhưng khi giàu thì bạn phải học cách nhường nhịn và buông bỏ. Đừng khoe khoang sự giàu có, sống phô trương. Hãy nhớ rằng, cuộc sống càng giản đơn, càng tĩnh tại. Đó là nghệ thuật sống tinh tường mà không phải ai cũng có thể hiểu được.

    3. Tuổi trẻ là tài sản lớn nhất, phải quý trọng thời gian, đừng sợ nghèo khó, gian nan. Hãy dùng tuổi trẻ để bồi dưỡng bản thân, hiểu được cái gì là đáng quý, biết được thứ nên đầu tư, chỗ nên tiết kiệm. Đó chính là điểm mấu chốt của bài học làm giàu, chìa khóa để thay đổi cuộc đời.

    4. Một người hôm nay đi xe đạp chỉ trị giá 2 triệu, nhưng nhờ sự tiết kiệm đó, 5 năm sau họ lại có một khoản tiền trăm triệu gửi ngân hàng.

    Một nhà đầu tư có thể kiếm được tiền tỷ, dư sức mua siêu xe hạng sang, nhưng có thể chỉ sau 1 đêm lại trắng tay vì cổ phiếu xuống giá, làm ăn thua lỗ.
    Không ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, cũng không ai biết được vận mình sẽ như thế nào. Vì thế, dù hiện tại bạn thế nào, hãy cứ sống tốt mỗi ngày:

    – Kiểm soát tâm trạng của bản thân: Cuộc đời của bạn, tất cả đều do bạn quyết định. Bạn không thể kiểm soát được những gì xảy ra với mình nhưng bạn có thể kiểm soát được cách mình phản ứng trong mọi tình huống.

    – Tự chăm sóc bản thân mình: Không ai có thể luôn luôn nâng đỡ, chăm lo cho bạn. Khi còn trẻ, hãy học cách tự chăm sóc bản thân để không gục ngã chỉ vì một cơn ốm.

    – Học cách buông bỏ: Đừng để những điều thuộc về quá khứ chiếm hữu hiện tại của bạn rồi khiến tương lai trở thành u ám. Mệt hay không mệt chính là do tâm thái của mỗi người quyết định.

    – Học cách chịu khổ: Nhân lúc còn có thể chịu được khổ thì đừng ngần ngại. Bạn càng né tránh sự khổ cực bao nhiêu thì sau này càng phải gánh chịu nó nhiều bấy nhiêu. Tuổi trẻ, đừng chọn an nhàn, hãy dấn thân nếu muốn thành công!

    Theo Người giàu làm giàu

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • Nhảy Dolce là gì?

    Nhảy Dolce là gì?

    Nhảy Dolce là gì?

    Dolce là gì?

    Dolce là tên một thương hiệu thời trang nổi tiếng và xa xỉ của nước Ý Dolce&Gabbana. Còn nhảy Dolce là một trend trên TikTok (còn được gọi là nhảy Đôn Chề). Điệu nhảy Dolce được chia làm hai kiểu phổ biến:

    • Nhảy FreeStyle: Bạn có thể nhảy tùy ý theo nhạc, không gò bó theo một kiểu nhảy nào.
    • Nhảy bài bản theo Tiktoker: Bạn có thể xem các video hướng dẫn nhảy Dolce trên Tiktok, đa số trend nhảy Dolce có xu hướng năng động và nhanh nhẹn.
    Nhảy Dolce là gì? 1

    Bạn có thể tìm kiếm các video về điệu nhảy Dolce trên TikTok hay YouTube rất dễ dàng.

    “Đốc Cờ Lê” = “Dolce” / Đôn-Chề (Hãng đồ hiệu Dolce & Gabbana). Được đặt tên như vậy có lẽ vì trông ăn chơi, giống hội anh em bạn dì thích diện đồ Đôn-Chề, Vơ-Sa-Chì (Versace), Bớ-be-rỳ (Burberry), Lờ-Vê (LV)

    Cách nhảy Dolce như thế nào?

    Điệu nhảy Dolce – “Đốc Cờ Lê” được ví như điệu nhảy của những dân chơi sang chảnh, sành điệu như sự xa xỉ của thương hiệu thời trang Dolce & Gabbana.
    Cách nhảy Đôn-chề rất đơn giản, chỉ cần bạn mở một bản nhạc yêu thích và tự tin thể hiện các động tác theo phong cách cá nhân, cố gắng thể hiện sự chuyên nghiệp và tự tin.

  • Kẻ thích nói xấu sau lưng thì mãi mãi cũng chỉ ở sau lưng người khác mà thôi

    Kẻ thích nói xấu sau lưng thì mãi mãi cũng chỉ ở sau lưng người khác mà thôi

    Kẻ thích nói xấu sau lưng thì mãi mãi cũng chỉ ở sau lưng người khác mà thôi

    NGƯỜI THỰC SỰ THÔNG MINH: KHÔNG NGHE THỊ PHI; KHÔNG XEM THƯỜNG AI; KHÔNG LUẬN LỖI NGƯỜI!

    1. Người thích bàn thị phi, nhất định là “người thị phi”

    Những người thích soi mói, tám chuyện thị phi nhà người khác, bản thân người đó cũng nhất định là người không tốt lành gì.
    Tô Thức từng chịu rất nhiều thiệt thòi chỉ vì Thẩm Quát nói xấu sau lưng mình.
    Khi Tô Thức đến Hàng Châu, Thẩm Quát đến thăm ông. Sau khi “ôn lại chuyện cũ” xong, ông ta đã sao chép hết tác phẩm mới của Thẩm Quát.
    Nhưng khi về thủ đô, Thẩm Quát đã ngay lập tức bình luận xấu lên bài thơ.
    Ông ta bóp méo sự thật, nói rằng những câu thơ này của Tô Thức có ý đồ khó lường, châm biếm hoàng đế…
    Chẳng bao lâu sau, Tô Thức bị bỏ tù vì tội “đùa giỡn triều đình”, còn suýt chết.
    Vụ án này rất nổi tiếng trong lịch sử, khiến 30 người thân, bạn bè của Tô Thức đều bị liên lụy.

    Người thị phi thường thích dùng lời nói mê hoặc để đổi trắng thay đen, khiến người khác tranh chấp, kích động, và tạo cho họ những rắc rối không mong muốn.
    Đây cũng là lý do tại sao Thẩm Quát có kha khá đóng góp đáng kể cho khoa học kỹ thuật nhưng lại chẳng ai chịu dựng tượng đài thờ ông.
    Nói người sai, làm tổn thương người khác, trong khi bản thân mới là người sai, đây không phải trí, mà là sự ngu dốt. Ở đời, lời tốt mới nên nói nhiều, lời thị phi thì đừng đề cập đến.
    Người có giáo dục, sẽ không bao giờ nói xấu sau lưng người khác!

    2. Không xem thường bất cứ ai
    Một người chỉ có thể có được sự tôn trọng của người khác khi anh ta đối xử chân thành với mọi người, không coi thường họ, cũng không dùng khuyết điểm của họ để đề cao chính mình hay làm trò cười cho người khác.
    Thời Hán Cảnh Đế có một tể tướng tên là Điền Phẫn, không có thực tài.
    Một vị tướng quân tên Hoán Phu mới nói với ông ta:
    “Điền Phẫn ngươi là cái thá gì, từ trước tới giờ đều nhờ nịnh hót, có gì đáng khoe khoang đâu!”
    Điền Phẫn nghe xong thì tức giận vô cùng, xông lên chém Hoán Phu. Sau đó, Điền Phẫn mới nói với người bạn Từ Xung rằng bản thân bị người khác xem thường.
    Sau khi nghe xong, Từ Xung khuyên:
    “Chỉ cần anh thực sự có tài, năng lực đủ tốt, thì cần gì phải sợ người khác nói xấu mình.”

    Điền Phẫn nghe xong liền mỉm cười, hiểu ra bản thân không nên tức giận làm gì nữa.
    Người thực sự thông minh luôn hiểu rõ lời nào nên nói, lời nào nên giữ trong lòng.
    Đời người không có chữ thập toàn thập mỹ, khi giao tiếp với người khác, nhất định không thể tránh khỏi thị phi.
    Vậy giải pháp tốt nhất chính là lựa chọn im lặng, nhìn thấu mà không nói, không màng thị phi, không coi khinh người khác…

    3. Muốn luận về người, trước hãy luận mình
    Nếu bạn muốn “lôi” điểm tốt hay điểm xấu của người khác ra bàn luận, trước tiên hãy tự ngẫm lại chính mình. Muốn hiểu người khác, cần hiểu rõ chính mình trước.
    Kiến thức của con người cũng giống như một vòng tròn, bên trong vòng tròn là những kiến thức đã hiểu, còn bên ngoài vòng tròn là những kiến thức chưa biết.
    Khi kiến thức của bạn tăng lên, vòng kết nối cũng ngày càng lớn hơn.

    Đồng thời, ranh giới tiếp xúc giữa cái biết và cái chưa biết cũng ngày một lớn, sẽ có càng nhiều kiến thức bạn chưa biết được tìm thấy.
    Nếu bạn cảm thấy người khác không biết nhiều như bạn, vậy đó chỉ vì bạn biết quá ít về chính mình.
    “Núi cao còn có núi cao hơn”, không ai là người giỏi nhất được.

    Điều quan trọng mà mọi người cần nên biết chính là tự giác đánh giá rõ con người mình. Nếu bạn không hoàn hảo, làm sao có thể yêu cầu người khác hoàn hảo?
    Chỉ khi bạn tự mình đánh giá rõ bản thân, dám can đảm đối mặt với khuyết điểm của mình, không kiêu ngạo hay tự mãn, bạn mới có thể cải thiện bản thân ở mức lớn nhất.
    Không muốn chấp nhận những thứ nằm ngoài phạm vi hiểu biết sẽ chỉ khiến bản thân thu hẹp tri thức và mất dần cơ hội để nâng cao liên tục.
    Những ai biết tránh xa thị phi, mới là người trí tuệ nhất đời này!

     

    Nguồn: Cafebiz

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • CÁCH BẠN ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI KHÁC THỂ HIỆN RÕ NHẤT ĐẠO ĐỨC VÀ NHÂN PHẨM CỦA BẠN

    CÁCH BẠN ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI KHÁC THỂ HIỆN RÕ NHẤT ĐẠO ĐỨC VÀ NHÂN PHẨM CỦA BẠN

     

    CÁCH BẠN ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI KHÁC THỂ HIỆN RÕ NHẤT ĐẠO ĐỨC VÀ NHÂN PHẨM CỦA BẠN

     

    -1-

    Ở công ty tôi có một đồng nghiệp rất tuyệt vời. Mỗi sáng đến công ty, anh ấy luôn chào đồng nghiệp bằng một nụ cười rạng rỡ. Lúc người khác bận rộn, anh ta luôn sẵn lòng giúp đỡ một cách nhiệt tình. Hiếm khi thấy anh t.ứ.c g.i.ậ.n với bất kỳ ai. Anh ấy là người rất cởi mở, chững chạc và điềm đạm. Mọi người trong công ty tôi lúc nào cũng nghĩ cô nào cưới được anh này chắc tu ngàn kiếp mới được.

    Nhưng thực tế lại trái ngược hoàn toàn với những gì chúng tôi tưởng tượng.

    Khi chúng tôi đến nhà của anh đồng nghiệp để ăn tối, anh ta chào đón chúng tôi rất nhiệt tình như thường lệ. Cùng lúc đó, vợ anh ta đang rửa và nhặt rau trong bếp. Khi chúng tôi vừa ngồi xuống thì đồng nghiệp c.a.u m.à.y và h.é.t vào bếp: “Tại sao giờ này vẫn chưa có trà? Cô không biết hôm nay nhà có khách à? Cô không nhớ hay cố tình không nhớ vậy hả?”

    “Em biết rồi. Anh làm gì mà nóng thế? Trà đây này”. Vợ của anh đồng nghiệp đặt tay lên tạp dề và lau tay bưng ấm trà ra còn anh ta thì đi lấy cốc. Tôi cảm thấy tồi tệ và nhanh miệng nói: “Chúng tôi tự làm được mà. Vợ cậu đang bận, hãy để chúng tôi tự nhiên”. Sau đó, tôi lấy ấm trà từ cô ấy và anh này lẩm bẩm: “V.ô t.ích s.ự”.

    Chưa dừng lại ở đó, khi mọi người đang nói chuyện và cười nói vui vẻ bên mâm cơm thì anh đồng nghiệp đột nhiên lại nổi cơn thịnh nộ và quát vợ: “Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi. Sao đồ ăn lúc nào cũng nhạt vậy. Bộ nhà tôi không mua nổi hột muối cho cô nêm nếm hay sao?”. Vợ anh ta bực bội và nói lại: “Nhưng nếu bỏ quá nhiều muối sẽ có hại cho sức khỏe của anh đấy. Tại sao anh chưa già mà khó tính thế? Tôi vẫn bình thường mà, anh có cần phải ng.uyền r.ủa tôi như vậy không?” Người vợ ấy hôm nay đã nói lại chồng vì quá bực tức với thái độ cư xử của anh, thật xấu hổ.

    Sau đó, các đồng nghiệp khác đã nói chuyện với tôi rằng: “Tôi không ngờ rằng anh ta nhìn bên ngoài thật tốt bụng biết mấy nhưng lại hà khắc với vợ mình. Đúng là ở trong chăn mới biết chăn có rận. Tôi từng ao ước có một người chồng như anh ta nhưng chắc tôi rút lại những lời đã nói.” Tôi mỉm cười và không nói gì.

    Bạn tốt với người khác ngoài xã hội, đôi khi là thật lòng nhưng phần lớn đó là vì sự trao đổi lợi ích. Bạn có thể tức giận người đó lắm nhưng nghĩ đến lợi ích họ mang đến cho bạn, thế là bạn đành dĩ hòa vi quý. Nếu bạn mất bình tĩnh với người khác thì bất cứ lúc nào bạn cũng có thể bị người khác đánh bị thương. Về anh này, vợ là người thân nhất của anh. Anh mặc định rằng dù anh có xấu xa hay thô lỗ thế nào thì cô sẽ không bao giờ rời đi vì vậy anh luôn hành xử thiếu lịch sự trước mặt cô.

    Suy cho cùng, người khác tử tế với bạn hoặc là do người ta thực tâm nhưng không ngoại trừ khả năng là họ xã giao để giữ mối quan hệ. Vậy nên, muốn đánh giá được nhân cách và nhân phẩm của một người, không phải nhìn vào cách đối đãi của họ với người ngoài, mà là cách họ đối xử với người thân thương nhất trong gia đình.

    -2-

    Tôi đã đọc một câu chuyện như sau:

    Có một cô gái cực kì tài năng bước vào một cuộc phỏng vấn của một trường danh tiếng và cô đã loại được khá nhiều đối thủ để vào được vòng trong. Quá trình phỏng vấn thoạt đầu diễn ra suôn sẻ, nhưng cuối cùng cô gái đã bị loại khỏi danh sách. Các cô gái khác đều bối rối và thắc mắc tại sao một người tài giỏi như vậy mà lại bị loại không thương tiếc? Hóa ra người phỏng vấn tình cờ đi cùng tàu điện ngầm với cô gái.

    Hôm ấy, tàu điện ngầm rất đông. Mẹ cô ấy đã nhường cho cô chỗ ngồi duy nhất và xung quanh cô là đám đông chật kín. Tàu điện ngầm dừng ở ga. Mẹ cô choáng váng và nghiêng người đụng trúng cô ấy. Đầu cô ấy suýt đập vào kính tàu điện ngầm và cô gái hét lên giận dữ, “Mẹ cẩn thận một chút được không, mẹ làm con đau đấy!”.

    Mẹ của cô gái nghĩ rằng vì bà mà con gái bà có thể bị loại khỏi phỏng vấn nên cố giải thích với người tuyển dụng: “Con gái tôi chỉ hơi k.iêu ng.ạo, nhưng điều này không ảnh hưởng đến thành tích và năng lực của cháu.”

    Người tuyển dụng trả lời: “Cô ấy không chỉ kiêu ngạo mà cô ta còn không biết ơn. Cô ấy rất thờ ơ với mẹ. Tôi không thể đảm bảo cô ấy có thể yêu mọi người, yêu công ty và hết lòng vì công ty.”

    Chúng ta luôn tìm cách làm quen với những người xung quanh và bản thân mỗi người cũng hiểu rằng ai đã giúp đỡ mình ngoài xã hội. Vì thế, chúng ta thường suy nghĩ mình cũng phải tốt với những người khác. Nhưng những người tốt nhất với chúng ta lại bị chúng ta bỏ qua, bởi vì chúng ta đã quen với việc làm tổn thương họ.

    Có một sự thật t.à.n n.h.ẫ.n rằng hầu hết mọi người sẵn sàng khoan dung với người ngoài không có mối quan hệ thân thiết nhưng lại gay gắt với người thân thiết, những người đầu ấp tay gối với họ cả đời. Người ngoài không bao giờ trả bất cứ điều gì cho chúng ta. Họ trao cho bạn lợi ích để bạn giúp họ thuận lợi trong công việc. Họ không thèm quan tâm liệu hôm nay bạn có ổn không, có khỏe hay không. Còn người thân sẽ cảm thấy đ.a.u đ.ớ.n khi bạn không khỏe, lo lắng khi bạn không vui và tức giận khi bị chơi xấu. Vậy hà cớ gì bạn lại khắc nghiệt với người thân?

    Liệu làm như vậy bạn có thấy vui không? Dường như chúng ta luôn sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm của người làm tổn thương bạn và luôn xem xét cảm xúc của họ khi nói và làm mọi việc nhưng bỏ qua cảm xúc của những người thân yêu. Những người thân yêu âm thầm chi tiền cho chúng ta, họ không bao giờ muốn chúng ta đền đáp. Vậy tại sao họ tốt với chúng ta, đó là họ yêu thương chúng ta. Có vẻ như họ đã đặt mình vào vị trí rất thấp khi tranh cãi với chúng ta. Họ chấp nhận thua thiệt, sẵn sàng chịu đựng chúng ta, vì vậy chúng ta tự cho mình cái quyền có thể làm tổn thương họ một cách vô đạo đức.

    Từ khi nào mà thế giới trở nên như thế này? Những quan điểm đúng đắn về cuộc sống thì không học hỏi, người tốt với bạn, bạn không cảm ơn mà còn tìm cách hại họ, hoặc quát tháo họ như thể họ mắc phải sai lầm nghiêm trọng? Tại sao lại khoan dung với những người chỉ có lợi ích cho bản thân nhưng khắc nghiệt và tức giận vô cớ với những người thực sự yêu chúng ta. Lý do có lẽ là bạn không biết cách biết ơn và trân trọng người bên cạnh mình.

    Một số người có thể hiểu rõ rằng những người xung quanh họ không tốt với bản thân nhưng họ tốt với mọi người, sẵn sàng tha thứ cho người khác. Họ làm như vậy không phải vì danh tiếng, mà họ cho rằng đây là cách đối nhân xử thế mà họ cần làm.

    Một người tốt bụng và tử tế trước mặt người ngoài nhưng lại quá xét nét, mất kiểm soát trước mặt người thân yêu nhất cũng giống như đang đeo mặt nạ đạo đức giả, tuy nhìn vào vẻ bề ngoài rất đẹp và dễ gây thiện cảm nhưng khuôn mặt thật của họ tối tăm và méo mó trông thật kinh khủng.

    Hãy đối xử tốt với mọi người xung quanh. Chỉ bằng cách học cách yêu thương những người thân thiết nhất, bạn mới có thể cảm thấy cuộc sống tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

    Theo Trí Thức Trẻ

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • NGƯỜI CÀNG THỂ HIỆN THỨ GÌ, THƯỜNG LẠI CÀNG THIẾU THỨ ĐÓ

    NGƯỜI CÀNG THỂ HIỆN THỨ GÌ, THƯỜNG LẠI CÀNG THIẾU THỨ ĐÓ

    NGƯỜI CÀNG THỂ HIỆN THỨ GÌ, THƯỜNG LẠI CÀNG THIẾU THỨ ĐÓ

     

    NGƯỜI CÀNG THỂ HIỆN THỨ GÌ, THƯỜNG LẠI CÀNG THIẾU THỨ ĐÓ

    Trong xã hội ngày nay, chúng ta dường như đều đang đặt chân trong một thị trường danh lợi cực lớn:

    Có người đại gia, nhà cao cửa rộng, xe hơi sang trọng.

    Có người chồng yêu chiều, con cái hiếu thuận.

    Có người có túi xách, mỹ phẩm, đồng hồ nổi tiếng, bản giới hạn.

    Mà có vài người trong số đó, nếu không khoe khoang, sẽ cảm thấy mình thấp kém. Nhưng thật ra, thứ khiến họ thấp hơn người khác lại chính là sự tự ti và lòng ham hư vinh lớn.

    Diệc Thư từng nói rằng: “Một người phụ nữ có khí chất thực sự, sẽ không bao giờ khoe khoang tất cả những gì cô ấy có. Cô ấy sẽ không nói cho mọi người biết cô ấy đọc sách gì, ở nơi sang trọng nào, nhà có bao nhiêu quần áo, mua bao nhiêu thứ quý giá rồi, bởi vì cô ấy không có cảm giác tự ti.”
    —————————–

    1. Trình độ nhận biết càng thấp, lại càng thích “thể hiện”

    Người càng ít kiến thức, trình độ nhận thức càng thấp, lại càng thích khoe khoang trước mặt người khác.

    Quyền thần Hòa Thân trong lúc sửa mới phủ đệ của mình, vì muốn tăng thêm nét văn nhã, ông đã mời Kỷ Hiểu Lam viết một bức hoành ở đại sảnh. Kỷ Hiểu Lam không muốn viết, nhưng lại không tiện chối từ, sau khi chần chừ một hồi, ông liền cầm bút viết lên hai chữ: “Trúc Bao”, có ý là “Trúc Bao Tùng Mậu” (nghĩa đen chỉ tùng trúc tốt tươi, nghĩa bóng ý nói sự nghiệp thịnh vượng)

    Hòa Thân vui vẻ treo nó ở sảnh chính, và thường khoe khoang với các đồng liêu của mình.

    Một ngày nọ, hoàng đế Càn Long đến nhà Hòa Thân, nhìn thấy chữ mà Kỷ Hiểu Lam ghi. Trong lòng ông nghi ngờ, nên mới tập trung tinh thần chú ý kĩ, thế rồi ông đột nhiên nhận ra, nên mỉm cười nói với Hòa Thân: “Ái khanh bị Kỷ Hiểu Lam trêu chọc rồi! Nếu tách chữ “Trúc” và chữ “Bao” ra, chẳng phải sẽ biến thành bốn chữ “Một cái bao cỏ” sao?

    Càn Long nói xong liền cười lớn, còn Hòa Thân không biết nên khóc hay cười.

    “Trúc Bao Tùng Mậu” ý chỉ sự hưng thịnh, đầy người tài. Nhưng nếu tách từng chữ trong từ “Trúc” và “Bao” ra, nó sẽ biến thành “Một cái bao cỏ”, ý chỉ người vô dụng. Hai ý nghĩa trái ngược rất lớn.

    Những người có nhận thức càng thấp, càng thích sử dụng cách phô trương để đạt được sự vượt trội. Nhưng ở mặt khác, nó chính là biểu hiện cho sự thấp kém. Những người thực sự tài giỏi, trình độ cao, nhận thức phong phú, đa dạng, thường ít đi khoe khoang, thể hiện với người khác. Bởi vì trong đầu và nội tâm họ đã đủ phong phú, họ sống theo cách họ muốn, chứ không cần sống theo cách người khác nghĩ.

    Người càng hiểu biết, lại càng khiêm tốn. Bọn họ giống như những bông lúa mạch, chỉ vì trên người đã mang nhiều thứ, nên họ học được cách cúi đầu, thay vì chống eo đứng “thể hiện”.
    —————————–

    2. Một người càng thích “thể hiện” thứ gì, thường lại càng thiếu thứ đó

    Akutagawa Ryunosuke, một nhà văn Nhật Bản từng viết trong Kappa (Hà đồng) rằng: “Thứ chúng ta muốn thể hiện nhất, thường là những gì chúng ta không có.”

    Giống như một người mang đôi giày hàng hiệu, đắc ý đi lại khắp nơi, gặp người nào cũng đều khoe khoang đôi giày mình đang mang cho mọi người xem.

    Trong ghi chép của “Sử ký”, vị tể tướng Yến Anh có dáng người thấp bé, mỗi lần ra ngoài, người đánh xe của ông đều dùng một chiếc xe lớn, cột 4 con ngựa, hô hào, thu hút người xung quanh nhìn lại, việc đó làm người đánh xe kia thấy rất tự hào.

    Đúng lúc người vợ của người đánh xe kia thấy được cảnh này, và muốn rời xa anh ta, người đánh xe kia bối rối, không hiểu nguyên nhân.

    Người vợ kia mới bảo: “Dáng người tể tướng Yến Anh chưa đầy 1 mét 6, thân là tể tướng Tề Quốc, tiếng tăm vang xa khắp nơi, còn anh cao 1 mét8, thân là người đánh xe nhà người ta, còn mượn tiếng tăm của người ta để khoe khoang về mình, không thấy xấu hổ sao?”

    Người đánh xe mượn thế tể tướng, mà đi khắp nơi khoe khoang. Ngoài mặt trông ông ta sống rất sung sướng, lại có tiếng, và ông ta thỏa mãn được thói mê hư vinh của mình. Nhưng trên thực tế, chính vì khao khát quyền lực sâu sắc, ông ta mới có hành vi này.

    Từ quan điểm này cho thấy, một người càng thích khoe thứ gì, thì lại càng thiếu thứ đó.

    Có một vài người thiếu tiền, nhưng lại không dám sống thật, sợ bị bạn bè chê cười, nên mới giả vờ làm đại gia nhiều tiền; người có vị trí càng thấp, lại càng thích đặt mình lên hàng cao.

    Một người càng để ý thứ gì, thì thứ đó thường là cái khiến họ thấy tự ti, mà càng tự ti, lại càng muốn thông qua cách “thể hiện” để lấy lại thể diện.

    Mà người thực sự giàu có, đủ đầy, sẽ không muốn khoe khoang thứ gì.

    Cách đây một thời gian, nam diễn viên Hồng Kông Châu Nhuận Phát và vợ mình đã quyên góp hết 5,6 tỷ tiền để dành, và cùng nhau sống một cuộc sống đơn giản.

    Cuộc sống càng hạnh phúc, người ta lại càng thích sống đơn giản, cái người ta theo đuổi, không phải vật chất ngoài thân nữa, mà là sự vui vẻ, hạnh phúc, đơn giản từ bên trong tâm hồn.
    —————————–

    3. Những người thực sự thành công, trước giờ đều không dùng cách thể hiện để chứng minh cái gì

    Những người thực sự ưu tú, sẽ không bao giờ thể hiện ra mặt rằng “tôi vượt trội, tôi hơn người”, cũng không bao giờ khoe khoang thân phận bản thân, càng sẽ không nâng cao mình bằng cách hạ thấp người khác.

    Nhiều năm trước, Phùng Luân đến Hồng Kông, Lý Gia Thành là chủ nhà nên mời khách. Lúc đó, Lý Gia Thành đã là người rất giàu có, còn Phùng Luân chỉ mới là một ông chủ nhỏ.

    Phùng Luân vốn nghĩ rằng, một người có tên tuổi lớn như Lý Gia Thành, khi ăn cơm đến trễ là chuyện bình thường, nên ông đã chuẩn bị sẵn tâm lý ngồi chờ rồi. Nhưng không ngờ lúc đến nơi hẹn, Lý Gia Thành đã sớm đợi sẵn ở cửa thang máy, vừa gặp khách, đã vội chào hỏi, còn lịch sự đưa danh thiếp bằng cả hai tay.

    Ngay từ thời cổ đại, người Trung Quốc thường có thói quen thế này. Chủ nhà thường căn cứ vào danh tiếng và địa vị của khách mà tiếp đãi họ: danh tiếng lớn, địa vị cao, thời gian tiếp đãi dài; địa vị bình thường, tiếp đãi qua loa hơn.

    Nhưng Lý Gia Thành lại không như vậy, lúc đó có 4 bàn, mỗi bàn Lý Gia Thành đều đến nói chuyện tầm 15 phút, dù thân hay không thân, dù giàu hay không giàu cũng vẫn vậy, người nào ông cũng chào hỏi, trò chuyện như nhau cả.

    Khi chia tay, ông ấy bắt tay mọi người, kể cả phục vụ bàn, khiến ai cũng cảm thấy thoải mái.

    Bữa tối này đã khiến Phùng Luân học được rất nhiều điều. Ông nói có rất nhiều người cảm thấy chính mình “hơn người”, nên đi đến đâu cũng muốn được người khác chào đón, khen ngợi.

    Nhưng người thực sự thành công, sẽ không như vậy, sự tồn tại của họ, chỉ khiến người ta cảm thấy thoải mái, mà không phải là sự khó chịu.

    Lý Gia Thành dạy ông tám chữ, ông vẫn luôn ghi nhớ trong lòng: “Sáng tạo tự ngã, theo đuổi vô ngã.” Trong đó, “tự ngã” ý chỉ cái tôi của chính mình, “vô ngã” là không ham hư vinh, hay vật chất ngoài thân,…

    Người thực sự thành công, họ đứng vị trí cao nhưng lại khiêm tốn, giàu có nhưng lại rộng rãi.

    Vui vẻ thực sự không liên quan gì đến thân phận, địa vị, mà xuất phát từ trái tim đơn giản, dễ thỏa mãn, hạnh phúc.

    Người sống trên đời thực sự không cần dùng “thể hiện” để chứng minh điều gì. Sống có tốt hay không, chỉ có chính mình biết rõ. Cả đời dù có giàu cũng chỉ mang vật chất ngoài thân được một kiếp, tiền bạc đến lúc chết cũng không mang theo được.

    Tỷ phú còn có thể biến thành ăn mày chỉ trong một đêm. Sự xa hoa, giàu có vốn không bao giờ là tồn tại vĩnh viễn, thế nên sống làm người phải biết khiêm tốn.

    Chúng ta có thể dũng cảm sống là chính mình, trong thế giới của mình mà bình tĩnh đón nhận mọi thứ, chứ không phải vì sống trong sự đánh giá của người khác, mà lạc lối “thể hiện” những điều mình không có.

    Theo Trí thức trẻ

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • NGƯỜI THÔNG MINH KHÔNG XÃ GIAO VÔ BỔ

    NGƯỜI THÔNG MINH KHÔNG XÃ GIAO VÔ BỔ

    NGƯỜI THÔNG MINH KHÔNG XÃ GIAO VÔ BỔ

     

    Người xưa thường nói, chỉ cần bạn mở lòng, gió mát tự tìm đến. Nếu bản thân không có bản lĩnh vững vàng, không có nền móng vững chắc, thì dù cúi đầu chắp tay thi lễ, cười cợt nịnh hót cũng không thể cầu cạnh được một chút chiếu cố.

    Từng có người đặt câu hỏi trên mạng rằng: “Làm thế nào để nhận biết những người thông minh xung quanh chúng ta?”

    Trong đó có một câu trả lời khá ấn tượng: “Khi bạn gặp một người, người đó có thể hiểu được hoàn cảnh của bạn, tôn trọng quan điểm và tín ngưỡng của bạn, cùng bạn xây dựng một khoảng không gian thoải mái.

    Khi bạn muốn tiến xa hơn với họ, bạn sẽ phát hiện ra rằng họ thường giữ khoảng nhất định với mình, khiến bạn cảm thấy giữa bạn và họ luôn
    có một vách ngăn, người ngày chắc chắn thông minh hơn bạn nhiều”.

    Đúng là như vậy. “Người thông minh”, trong xã giao thường là những người “thân thiện, thân thiết nhưng vẫn luôn giữ khoảng cách”. Bởi họ hiểu rằng: “lý thuyết nhân mạch” là một lý thuyết sai. Thứ thực sự giúp mình thuận buồm xuôi gió, tiến về phía trước mà không có trở ngại đó là “thực lực” chứ không phải thứ gì khác.

    Có người nói, nhiều lúc tính bằng “đống” chính xác và trực quan hơn là tính bằng “cái”. Điều này cũng rất có lý.
    Mỗi lần có việc lớn, việc nhỏ, một số người thường tìm đủ mọi lý do tổ chức ăn uống, tiệc tùng, hội đồng lớp, hội đồng hương… Cả một đống người tụ tập bên nhau ăn uống náo nhiệt, vui quên cả lối về.

    Dù rượu say nát hơn tương bần, dù dạ dày quặn đau hơn cả xoắn, dù gia đình lo lắng, càm ràm cũng chẳng hề hấn gì.
    Nếu hỏi họ tại sao lại như vậy? Câu trả lời chắc không gì khác ngoài câu: “Chỉ có ăn uống tới bến, thì quan hệ mới tốt, mới được việc”.

    Thực sự là như vậy sao ? Dĩ nhiên là không rồi!
    Tôi có anh bạn tên Cương. Lúc mới bắt đầu kinh doanh công ty quảng cáo, vì muốn tích lũy thêm mối quan hệ, kiếm đơn hàng, Cương thường ra vẻ “mình rất rỗi”, “có hẹn là đi, có ăn là đến”.

    Có lần, vì tiếp đãi khách hàng tiềm năng lớn, Cương dứt khoát qua đêm không về nhà. Cùng khách hàng vui chơi hết điểm này đến điểm khác thâu đêm suốt sáng.

    Đúng lúc, vợ Cương cũng đi công tác xa. Con cái ở nhà không ai trông, quấy khóc liên tục khiến bố Cương bị tăng xông.
    Vậy mà sau lần đó, khách hàng cũng không đưa đơn quảng cáo cho công ty Cương. Với lý do đây là dự án KPI của năm, nên phải tìm công ty hoành tráng hơn để làm.

    Nói thẳng ra, khách hàng rất lý tính. Sự tiếp đón nhiệt tình và chu đáo của Cương không thể bù đắp được “điểm yếu chuyên môn” của công ty.
    Cương từng đưa ra kết luận rằng: “Tôi ngốc quá, hành tẩu giang hồ, tâm lý ai cũng là một cán cân. Bạn có bản lĩnh hay không, có thể làm được việc hay không, người khác đều nhìn thấy rõ cả”.

    Tác gia Chu Quốc Bình từng nói: “Thứ chi phối chủ đạo các mối quan hệ xã giao không phải là tình hữu nghị mà là lợi ích cá nhân”.
    Tụ tập náo nhiệt vô bổ, chẳng qua chỉ là điểm xuyết cho những tình cảm đã qua, chứ không phải là minh chứng để người khác khẳng định bạn.

    Tửu lượng không phải là thực lực, tình cảm “ly đi chén lại” bắt đầu trên bàn rượu và cũng sẽ kết thúc tại bàn rượu. Nó không thể biến hiện, càng không thế kéo dài. Nếu cứ mãi sa lầy trong đó, sẽ chỉ khiến bản thân hao tâm tổn tứ mà thôi.

    Tiều phu lên núi đốn củi, gặp người chăn dê. Người chăn dê vì muốn giết thời gian nên vừa trông dê ăn cỏ, vừa lôi kéo tiều phu nói chuyện với mình.
    Để thỏa mãn người chăn dê, anh tiều phu gác lại công việc trong tay, dốc sức chuyên tâm vào cuộc trò chuyện.

    Trời đã tối, người chăn dê vui vẻ đuổi đàn dê ăn no tròn bụng về nhà. Còn tiều phu, hai tay không thất thểu ra về, trở thành câu chuyện cười trong mắt mọi người.
    “Cậu là người đốn củi, còn anh ta là người chăn dê, cậu trò chuyện với người ta cả ngày trời, dê người ta ăn no căng bụng, còn củi của cậu ở đâu?”

    Trong cuộc sống cũng có không ít người như vậy, vì muốn “hòa đồng”, vì muốn “có cảm giác tồn tại” mà bấu víu khắp nơi, đến nỗi quên mất cả đường của mình.

    Trong sách truyện cổ tích “Ali’s Eternal Stop” có viết: “Mỗi người trong đời sẽ gặp khoảng 8.263.563 người, chào hỏi 39.778 người, quen biết 3.619, thân thiết 275, nhưng cuối cùng đều li tán trong biển người”.

    Duyên đến duyên tàn, người đến người đi đều là chuyện thường, không phải ai cũng đều có thể kết giao làm bạn. Nên buông tay với những người bạn không cùng chung chí hướng.

    Quản Ninh và Hoa Hâm là hai người bạn từng dính với nhau như hình với bóng. Trăng thanh gió mát, phẩm rượu ngâm thơ, bàn luận thế sự thật hoan hỉ biết bao.
    Nhưng gặp cảnh náo nhiệt, xe sang ngựa quý, Hoa Hâm bứt rứt phải đi xem bằng được. Đến khi trở lại, Quản Ninh đã cắt đôi chiếc chiếu hai người ngồi chung, tuyệt giao với Hoa Hâm.

    “Không đồng chí hướng, khó làm bạn bè”.
    Lỗ Tấn và Nhuận Thổ lúc trẻ qua lại thân thiết với nhau. Hai người cùng nhau trông dưa hấu, canh con Tra, bắt chim sẻ, nhặt vỏ sò. Nhưng nhiều năm sau gặp lại, Nhuận Thổ cung kính gọi Lỗ Tấn là “Ông”, khiến giữa hai người mọc lên một bức tường ngăn cách, coi như chấm dứt duyên phận thời trẻ.

    Tác giả Tuyết Tiểu Thiền từng nói: “Con người đến một độ tuổi nhất định nào đó sẽ dần thu hẹp lại mọi thứ. Đến cuối cùng, còn lại 2,3 người tri kỷ, một cốc trà nhạt, sống cuộc sống mà mình muốn”.

    Quãng đời còn lại, không nhất thiết phải mời tất cả mọi người bước vào cuộc sống của mình. Trải qua sự gột rửa của thời gian, chỉ còn lại 2,3 người tri kỷ vốn đã chiến thắng nghìn vạn mối tương giao trôi nổi.

    Từng xem một đoạn phim ngắn về thực nghiệm xã hội mang tên “Trong điện thoại của bạn có bao nhiêu người bạn thường xuyên liên lạc?”.
    Những người tham gia thực nghiệm trong phim đều là những người có hàng trăm bạn bè trong danh bạ. Nhưng sau khi đạo diễn yêu cầu họ xóa hết những người xã giao không quan trọng, danh bạ của họ chỉ còn lại 2,3 người.

    Quen biết hàng trăm người, nhưng những người quan trọng thực sự lại chỉ có 2,3 người. Thì ra, chúng ta bận rộn cả ngày “săn đón, tiếp đãi này nọ” đều chỉ là những người không quan trọng.

    Dĩ nhiên, con người là động vật quần cư, xã giao là điều không thể tránh. Nhưng trong hơn 3 vạn ngày ngắn ngủi của đời người, thực sự không cần thiết phải bỏ thời gian và sức lực vào những mối quan hệ xã giao vô ích. Những người rạng rỡ, xán lạn đều có những khoảng thời gian ở một mình nhất định.

    Họa sĩ, nhà văn Mộc Tâm người Trung Quốc từng ẩn cư trên núi Mogan 6 năm. Dù điều kiện thời tiết khắc nghiệt, gió lạnh thấu xương, tuyết rơi mù mịt, ông vẫn không hề nản chí. Trong khoảng thời gian đó, ông sáng tác được hơn 100 tiểu thuyết ngắn và vô số những bức tranh sơn thủy.

    Nhà văn nổi tiếng người Mỹ O.Henry sau khi phải vào tù vì vấn đề sổ sách ngân hàng, ông đã tận dụng khoảng thời gian khô khan trong ngục tù để suy tư, chiêm nghiệm và sáng tác ra hàng loạt các tác phẩm truyện ngắn nổi tiếng.

    Nhà văn người Mỹ Thoreau cũng từng ẩn cư sống một mình trong một mảnh đất rừng bên cạnh đầm Walden. Trong khoảng thời gian 2 năm ẩn cư đó, ông điềm nhiên tự lạc, hòa mình vào thế giới tự nhiên bao la rộng lớn. Khi có người hỏi ông có cảm thấy cô đơn không, ông nói:

    “Tôi nghĩ rằng thường xuyên ở một giúp giúp tinh thần khỏe mạnh. Kết bạn, xã giao, dù ở cùng những người giỏi cũng cảm thấy mệt mỏi và nhàm chán. Đến nay tôi vẫn chưa tìm thấy một người bạn nào khiến tôi cảm thấy thân thiết và thoải mái như khi ở một mình”.
    Giống như những gì mà nhiều người hiện nay thường nói: “Thà ở một mình chất lượng cao còn hơn là xã giao chất lượng thấp”.

    Nếu như cảm thấy không tự tại trong bầy người ồn ã, không có phúc hưởng thụ náo nhiệt, thì hãy một mình sải cánh trên không trung như chim ưng, một mình luồn qua những khe núi như nước, một mình chống chọi với đêm lạnh như hoa, rồi tự cập bến đỉnh cao trong sự cô đơn vắng vẻ.

    Dù gì, con người sống ở đời không chỉ có ồn ã, không chỉ có sôi sục, mà còn phải có những lúc yên tĩnh một mình.
    Tại sao chúng ta lại phải tham ra những cuộc tụ tập vô bổ, tại sao lại phải bám víu khắp nơi? Có hai nguyên nhân chính, một là muốn nhân duyên, hai là muốn nhân mạch (quan hệ xã hội).

    Hai điều này, khiến một số người thường mang tâm lý ôm hy vọng vào sự may mắn. Luồn lách khắp các nhóm bạn bè hư danh ảo mộng. Được vào “nhóm bạn sang quý” giống như mượn được gió trời lên tận mây xanh.
    Nhưng thực ra, giống như nhiều người vẫn thường nói: Muốn gặp được “quý nhân”, thì đầu tiên bản thân mình phải là “một người có năng lực”.

    Nhân vật Tống Vận Huy trong bộ phim truyền hình Trung Quốc “Like a Flowing River”, dù thành phần gia đình không tốt, không bao giờ xã giao hay bám víu nhân mạch nhưng vẫn từng bước từng bước lên cao. Thứ mà anh ta dựa vào đó chính là bản thân mình.
    Thi đứng đầu toàn huyện, nhưng kiểm tra chính trị không đạt khiến Vận Huy lỡ duyên với đại học. Anh đi khắp nơi cầu cứu hết lần này đến lần khác, thậm chí còn đội nắng chói chang đọc hết các chính sách trên Nhật báo nhân nhân để thuyết phục lấy lại thông báo trúng tuyển bị giữ.

    Vận Huy tự biết cơ hội đến không dễ, nên trong trường đại học, anh chịu khó vươn lên, không bỏ qua bất cứ cơ hội học tập nào. Bạn bè rong ruổi vui chơi ngoài sân bóng, còn anh miệt mài đọc sách.

    Bạn bè bám víu quan hệ chạy chọt khắp nơi, còn anh bỏ ngoài tai mọi thứ. Cuối cùng, với tư cách là thủ khoa tốt nghiệp loại ưu anh được nhận vào làm trong một nhà máy hóa chất tốt nhất thành phố.

    Người xưa thường nói, chỉ cần bạn mở lòng, gió mát tự tìm đến. Nếu bản thân không có bản lĩnh vững vàng, không có nền móng vững chắc, thì dù cúi đầu chắp tay thi lễ, cười cợt nịnh hót cũng không thể cầu cạnh được một chút chiếu cố.
    Dù gì, xã giao có hiệu quả thực sự từ trước đến nay không luận anh hùng bằng độ rộng, không định thắng thua bằng độ sâu.

    Hãy dừng lại mọi mối quan hệ xã giao vô bổ. Bởi khi năng lực, tài nguyên và địa vị của bạn không xứng với dã tâm xã giao của bạn, thì mọi thứ mà bạn làm chẳng qua chỉ là xã giao vô bổ. Hãy từ bỏ những suy nghĩ đi đường tắt, vứt bỏ những suy nghĩ giả tưởng.

    “Phải trồng cây ngô đồng thì mới có phượng hoàng đến”. Bạn phải nỗ lực thì mới tiềm tàng sức mạnh, tự tạo tương lai, thì mới không phải uốn mình theo người khác, không phải tự mình hạ thấp mình.

    Nịnh bợ người khác không bằng tự rèn luyện chính mình, phụ thuộc vào người khác không bằng tự nâng cao chính mình. Bởi quý nhân lớn nhất của đời người chẳng ai khác là chính mình.
    _____________
    Theo Trí Thức Trẻ

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

    Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực hơn

     

    Mời các bạn truy cập vào link sau để xem và ngẫm từng bài

     

    Sách nên đọc để giữ cho bản thân có tâm thiện Sách không tu lãng phí kiếp người

     

    1. THU NHẬP TRÊN 10.000USD/THÁNG (TRÊN 200 TRIỆU VNĐ) Ở VIỆT NAM THÌ SỐNG NHƯ THẾ NÀO?
    2. 50 Ý TƯỞNG PHÁT TRIỂN BẢN THÂN MỖI NGÀY CỰC ĐƠN GIẢN
    3. 41 CÁCH CỰC ĐƠN GIẢN ĐỂ HOÀN THIỆN BẢN THÂN!
    4. 8 LỜI KHUYÊN ĐÁNG “ĐỒNG TIỀN BÁT GẠO”, GIÚP BẠN NGỘ RA NHIỀU CHÂN LÝ
    5. 30 PHÚT ĐẦU TIÊN SAU KHI THỨC DẬY QUYẾT ĐỊNH CUỘC SỐNG GIÀU HAY NGHÈO, KHỎE HAY ỐM
    6. Tập sống theo 27 điều đơn giản này để cuộc sống vừa nhàn vừa ra tiền
    7. Bài học từ cây tre cứ nhẫn nại và kiên trì ắt sẽ được đền đáp
    8. 30 phút mỗi ngày cho 44 bí quyết tự cứu bản thân: Không lập kế hoạch cho riêng mình, cả đời phải sống bắt chước
    9. Dùng người thông minh: thứ nhất là nhân phẩm, thứ hai là thái độ, thứ ba là năng lực
    10. NGƯỜI THÔNG MINH KHÔNG XÃ GIAO VÔ BỔ
    11. NGƯỜI CÀNG THỂ HIỆN THỨ GÌ, THƯỜNG LẠI CÀNG THIẾU THỨ ĐÓ
    12. CÁCH BẠN ĐỐI XỬ VỚI NGƯỜI KHÁC THỂ HIỆN RÕ NHẤT ĐẠO ĐỨC VÀ NHÂN PHẨM CỦA BẠN
    13. Kẻ thích nói xấu sau lưng thì mãi mãi cũng chỉ ở sau lưng người khác mà thôi
    14. 4 BÀI HỌC VỀ GIÀU NGHÈO BIẾT CÀNG SỚM CÀNG CÓ LỢI
    15. TRÍ TUỆ ĐỜI NGƯỜI 8 TÂM THÁI CẦN CÓ ĐỂ LẬT NGƯỢC MỌI NGHỊCH CẢNH
    16. LÀM ĐIỀU MÌNH THÍCH TIỀN ĐỀ CỦA HẠNH PHÚC HAY CÁI BẪY CỦA BẤT HẠNH?
    17. HỌC TƯ DUY LÀM GIÀU TỪ NGƯỜI CHA DO THÁI: “TRÍ TUỆ LÀ TÀI SẢN DUY NHẤT, KHI NGƯỜI TA NÓI 1+1=2, CON PHẢI NÓI BẰNG 3”
    18. BẠN SẼ TRƯỞNG THÀNH HƠN, BẢN LĨNH HƠN RẤT NHIỀU NẾU HIỂU THẤU 4 QUY TẮC NÀY
    19. NGƯỜI TRÍ TUỆ KHI BỊ HIỂU LẦM VÌ SAO LẠI KHÔNG GIẢI THÍCH?
    20. VÌ SAO 5+5+5 KHÁC 5×3???
    21. 12 THÓI QUEN RÈN BẠN TRỞ NÊN BẤT KHẢ CHIẾN BẠI. RÈN LUYỆN NGAY CÒN KỊP

     

     

    Đọc thêm các bài viết hay tại Tổng hợp các bài viết giúp phát triển bản thân sống tích cực  hơn

  • Netizen là gì?

    Netizen là gì?

    Netizen có nghĩa là cộng đồng mạng hay cư dân mạng, để chỉ những ai sử dụng mạng xã hội trực tuyến Facebook, Twitter. Netizen là từ có nguồn gốc từ Âu Mỹ và là 1 từ ghép của từ tiếng Anh là Internet và citi(zen) (công dân), netizen còn có tên gọi khác là Cybercitizens.

    Xem thêm Gen Z là gì?

    Cư dân mạng được định nghĩa là một thực thể hay cá nhân tích cực tham gia vào cộng đồng trực tuyến (online) và người dùng (user), thành viên của những mạng xã hội, thông qua các hình thức như giao lưu trực tuyến, trao đổi trực tuyến, trò chuyện trực tuyến, liên lạc trực tuyến và các hình thức khác của mạng xã hội.

    Netizen là gì? 2

    Chúng ta đều biết mạng xã hội có những tính năng như chat, e-mail, phim ảnh, voice chat, chia sẻ file, blog và xã luận. Mạng giúp đổi mới hoàn toàn cách cư dân mạng liên kết với nhau và trở thành một phần tất yếu của mỗi ngày cho hàng trăm triệu thành viên khắp thế giới.

    Các dịch vụ này có nhiều phương cách để các thành viên tìm kiếm bạn bè, đối tác: dựa theo group (ví dụ như tên trường hoặc tên thành phố), dựa trên thông tin cá nhân (như địa chỉ e-mail hoặc screen name), hoặc dựa trên sở thích cá nhân (như thể thao, phim ảnh, sách báo, hoặc ca nhạc), lĩnh vực quan tâm: kinh doanh, mua bán… Những thành viên của mạng xã hội chính là Netizen.

    Các quan điểm của Netizen có thể chia theo hướng tiêu cực, có thể sử dụng những lời lẽ quá khích về một vấn đề nào đó, hay chỉ trích, mắng mỏ… Hướng tích cực là những người có những lời bình luận thân thiện hơn, đồng cảm hơn với đối tượng. Hoặc những người đứng giữa, không phát biểu theo hướng tiêu cực, nhưng cũng không bày tỏ quan điểm cá nhân của mình.

  • Hướng dẫn Cách viết thư UPU lần thứ 51 năm 2022

    Hướng dẫn Cách viết thư UPU lần thứ 51 năm 2022

    Cách viết thư UPU lần thứ 51 năm 2022 – Cuộc thi viết thư UPU lần thứ 51 đã chính thức được phát động với chủ đề “Em hãy viết thư gửi một người có tầm ảnh hưởng để trình bày lý do và cách thức họ cần hành động trước khủng hoảng khí hậu”.

    1. Hướng dẫn Cách viết thư UPU lần thứ 51 năm 2022

    Để viết được thư UPU lần thứ 51, các em cần phải xác định được:

    khủng hoảng khí hậu là gì

    Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 51 (2022) với đề tài “Em hãy viết thư gửi một người có tầm ảnh hưởng để trình bày lý do và cách thức họ cần hành động trước khủng hoảng khí hậu” (Tiếng Anh: “Write a letter to someone influential explaining why and how they should take action on the climate crisis).

    2. Dàn ý viết thư UPU lần thứ 51

    A. Phần đầu thư

    • Địa điểm và thời gian viết thư (Mẫu: Hà Nội, ngày 1 tháng 1 năm 2022)
    • Lời chào hỏi đầu thư (Mẫu: Thầy hiệu trưởng kính mến!)

    B. Phần nội dung

    Trình bày lý do em viết bức thư này:

    • Tham dự cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 51
    • Sự quan tâm, lo lắng của em trước tình hình biến đổi khí hậu toàn cầu

    Tình hình biến đổi khí hậu toàn cầu hiện nay là vấn đề nóng và cấp bách:

    • Biểu hiện: qua cách thiên tai với cường độ mạnh và tần suất dày.
    • Nguyên nhân: chặt phá rừng, khai thác tài nguyên quá mức, xả chất thải độc hại ra môi trường trực tiếp chưa qua xử lí, sử dụng nhiều bao nilon…
    • Hậu quả: ảnh hưởng nặng nề tới sức khỏe, cuộc sống của mỗi người dân, đến khí hậu, thiên nhiên của trái đất.

    Mong muốn với người nhận thư về giải pháp chống sự biến đổi khí hậu: trồng nhiều cây xanh, quy định về xử lí rác thải, hạn chế sử dụng bao nilon…

    Niềm tin của em vào tương lai thiên nhiên trái đất sau khi các giải pháp được mọi người chung tay thực hiện.

    C. Phần cuối thư

    • Lời chúc tốt đẹp gửi đến người nhận thư (Mẫu: Chúc thầy sức khỏe, bình an và hạnh phúc).
    • Lời tạm biệt cuối thư và chữ kí.

    3. Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 51

    3.1. Viết thư upu lần thứ 51 bài mẫu số 1

    …, ngày … tháng … năm 2022

    Kính gửi Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính!

    Cháu là một học sinh của trường trung học cơ sở trên địa bàn thành phố. Nhân dịp cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 51 được khởi động, cháu xin phép được gửi thư cho bác để được bày tỏ suy nghĩ của mình về vấn đề khủng hoảng khí hậu.

    Cháu thấy được rằng đây là một vấn đề to lớn đang ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cuộc sống của người dân. Khi những năm qua, các thiên tai đáng sợ ngày càng xảy ra nhiều và mạnh hơn. Những đợt triều cường dâng vào mỗi chiều tối. Những cơn bão lũ càn quét miền Trung. Những đợt động đất, sạt lở đất ở miền núi. Những chỉ số ô nhiễm không khí cao ngất ngưởng. Tất cả đều là một phần của khủng hoảng khí hậu.

    Để khắc phục được điều đó, cháu cho rằng chúng ta phải hành động từ những điều nhỏ nhất, bởi từng cá nhân một. Bởi khi cả cộng đồng cùng chung tay vì một mục tiêu thì sức mạnh tạo nên sẽ vô cùng to lớn. Mỗi người trồng thêm một vài cây xanh, khi đi chợ thì dùng ít túi ni lông hơn, luôn vứt rác đúng vị trí, tiết kiệm điện hơn một chút… Là hiệu ứng tạo nên đã rất tuyệt vời rồi.

    Để cuộc khủng hoảng khí hậu thực sự được đẩy lùi, thì chúng ta cần tạo ra được một phong trào lớn mạnh. Và để tạo được làn sóng ấy, cần có sự dẫn dắt của bác – người lãnh đạo mà nhân dân kính yêu.

    Học sinh

    3.2. Viết thư upu lần thứ 51 bài mẫu số 2

    …, ngày … tháng … năm 2021

    Kính gửi bác… Chủ tịch UBND Thành phố…!

    Cháu là… học sinh trường THCS trên địa bàn thành phố mình. Nhân dịp cuộc thi viết thư UPU lần thứ 51 diễn ra, cháu xin viết thư này gửi bác.

    Hiện nay và cả từ trước đây, vấn đề khủng hoảng khí hậu toàn cầu vẫn luôn là vấn đề nóng hổi và nhức nhối. Bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, cuộc sống của người dân. Và nó hiện đang trở nên căng thẳng hơn, khi thiên tai, bệnh tật diễn ra ngày càng nhiều và khó ứng phó hơn.

    Chính vì vậy, cháu nghĩ rằng chúng ta cần phải hành động quyết liệt hơn nữa. Không chỉ ở quy mô lớn, với các công ty, tổ chức chính phủ. Mà còn phải từ từng cá nhân, không phân biệt độ tuổi. Bởi chỉ khi từng người đều có ý thức gìn giữ môi trường sống chung, thì sức mạnh tập thể mới có thể phát huy tối đa được.

    Cuối cùng, cháu xin cảm ơn bác vì đã đọc hết bức thư này. Và mong rằng sẽ sớm được cùng bác đồng hành trong cuộc chiến chống khủng hoảng khí hậu này!

    Học sinh.